Những quốc gia thống trị cầu lông thế giới - #8 Đan Mạch

Trên thế giới nói đến cầu lông người ta dễ nghĩ đến châu Á là khu vực thống trị hoàn toàn vì có quá nhiều tay vợt xuất sắc xuyên suốt dòng thời gian. Tuy là môn thể thao được phát minh bởi người Anh nhưng châu Á lại có bề dày thành tích nổi bật hơn rất nhiều các quốc gia châu Âu. Chỉ tính riêng đánh đơn, 9/10 quốc gia đứng đầu bảng xếp hạng tổng số huy chương đã thuộc châu Á, và chín cường quốc này đã nắm giữ đến 85% số giải vô địch thuộc thể thức đánh đơn qua các năm trên thế giới.

Nào hãy cùng Smash The Shuttlecock (STSC) tìm hiểu bảng "Phong Thần" dành cho các cường quốc cầu lông đánh đơn từ trước đến nay nhé. Bọn mình xin lưu ý các số liệu thống kê trong bài được thu thập từ năm 2007 khi các giải đấu lớn Super Series, Grand Prix và World Tour đi vào khuôn khổ, trở thành chuỗi giải tính điểm uy tín mỗi năm của Liên Đoàn Cầu Lông Thế Giới (BWF).

Vị trí số 8 - Đan Mạch

Tháng 9/2017 làng cầu lông thế giới phát cuồng vì tay vợt 23 tuổi Viktor Axelsen. Chiến thắng trước Chou Tien-chen (số 5 thế giới), Chen Long (số 6), Lin Dan (số 3) và cuối cùng là huyền thoại Lee Chong Wei tại trận chung kết Giải Super Series Nhật Bản, Axelsen giành đủ điểm số để vươn lên đứng đầu thế giới. Anh chính thức trở thành tay vợt châu Âu đầu tiên đứng đầu thế giới kể từ năm 2006, chấm dứt 1 thập kỷ thống trị của cầu lông châu Á.

Viktor Axelsen Viktor Axelsen - tay vợt cầu lông Châu Âu đầu tiên thống trị bảng xếp hạng thế giới từ năm 2006.

Đan Mạch chưa từng là quốc gia kém cỏi trên BXH cầu lông thế giới với tổng số 46 huy chương. Nhưng từ khi Peter Rasmussen chiếm được vị trí #1 thế giới năm 1997, không một VĐV Đan Mạch, hay thậm chí châu Âu nào lặp lại được kỳ tích ấy. Đặc biệt chức vô địch lần này được một thần đồng 16 tuổi nắm giữ, và chắc chắn anh sẽ còn tiếp tục bung sức những năm tiếp theo để tạo nên thời kỳ thống trị của riêng mình mang tên Victor Axelsen!

Peter Rasmussen Peter Rasmussen - vận động viên cầu lông người Đan Mạch đứng đầu thế giới năm 1997 (người áo đỏ ở giữa).

Để tạo ra được một tài năng trẻ đầy triển vọng như vậy, Đan Mạch hẳn đã có cho mình 1 hướng đi đúng đắn - một chiến lược phát triển thể thao dài hơi có tên Tầm Nhìn 25-50-75. Trong chiến lược này, chính phủ kỳ vọng 50% dân số Đan Mạch sẽ trở thành hội viên một câu lạc bộ thể thao vào năm 2020, tiếp đó 75% dân số sẽ thường xuyên chơi 1 môn thể thao đến cuối năm 2025. Vì quốc gia Bắc Âu này có mùa đông dài với nhiệt độ thường ở mức đóng băng, các môn có thể chơi trong nhà và không đòi hỏi đầu tư nhiều dụng cụ như bóng đá và cầu lông được chọn làm trọng tâm của chiến lược.

Cầu lông được chính phủ chọn làm trọng tâm Ở Đan Mạch, các môn có thể chơi trong nhà và không đòi hỏi đầu tư nhiều dụng cụ như bóng đá và cầu lông được chính phủ chọn làm trọng tâm của chiến lược phát triển thể thao.

Chính phủ đã phát triển một hệ thống câu lạc bộ độc đáo hình kim tự tháp từ trung ương xuống địa phương. Tại các địa phương hiện có tới 400 câu lạc bộ cầu lông với 100.000 thành viên (thống kê bởi Liên Đoàn Cầu Lông Đan Mạch), giúp việc tiếp cận bộ môn này thật "dễ như ăn kẹo" ở mọi vùng miền, đặc biệt là khơi gợi niềm hứng thú với trẻ nhỏ - đối tượng cần thiết nếu muốn duy trì thành quả đáng tự hào của đất nước.

Các tài năng ở cấp độ địa phương sẽ được tuyển chọn và tập hợp ở một trung tâm huấn luyện cấp cao nhất ở Copenhaghen, nơi họ tập luyện cùng nhau và được dẫn dắt bởi 4 huấn luyện viên chuyên môn cụ thể. Trung tâm quốc gia này được thành lập cách đây 30 năm, gồm 6 sân dành cho 30 tuyển thủ xuất sắc nhất đất nước, đã được các quốc gia châu Âu khác học tập và "copy-paste" dù vẫn chưa thành công vì nhiều nguyên nhân như khác biệt về chính sách, văn hoá, cấu trúc xã hội, vv.

Trung tâm huấn luyện cấp cao Trung tâm huấn luyện cấp cao nhất ở Copenhaghen là một trong những nơi tuyển chọn và đào tạo các tài năng ở cấp độ địa phương.

Hiện nay Đan Mạch vẫn duy trì tốt chính sách này và tạo ra nhiều tuyển thủ trẻ, tuy nhiên trong 20 năm trở lại đây số hội viên cầu lông toàn quốc đã liên tục giảm, từ 160.000 người (năm 2000) chỉ còn 100.000 người. Có thể thấy chỉ có các tượng đài như Axelsen thôi là chưa đủ, vì nếu đào tạo ở các câu lạc bộ địa phương bị buông lỏng, thế hệ trẻ sẽ chuyển qua chơi môn khác, như bóng đá chẳng hạn, dẫn đến thiếu hụt nghiêm trọng nhân tài cho thế hệ kế cận. Thách thức lớn này cũng bắt nguồn một phần từ tình trạng già hoá dân số, đặt ra bài toán khó cần đưa ra chính sách xã hội tổng thể cho chính phủ Đan Mạch.

Kết nối Smash The ShuttleCock

Bọn mình luôn cần những đóng góp từ các bạn trong cộng đồng đam mê vụt cầu. Bọn mình sẵn sàng đón nhận những góp ý chân thành về địa chỉ